Nghệ thuật cưa gái – Chương 2 – bài 1

Chương 2

Bài 1:

Nói như thế không phải là sẽ quay ra thù ghét em này với tư tưởng “loại người như thế thì cho nghỉ luôn”. Đơn giản là vì sau khi từ chối như thế, nếu em này là người biết điều và có giáo dục thì em sẽ phải chủ động gọi điện đền cho một buổi khác. Còn nếu em không gọi điện đền cho thì việc tiếp tục gọi điện nài nỉ cũng sẽ không có hiệu quả gì nhiều, và thông điệp mà gửi cho em kia sẽ là “thời gian của anh không có tí giá trị nào cả, và em cứ việc hủy hẹn thoải mái nếu em cảm thấy thích”


Có một kiểu từ chối khác là kiểu “mặc cả”, tức là em kia không chịu đi chơi ngay nhưng lại đưa ra đề nghị khác, vd: “Bây giờ em bận rồi, hay là để mai đi”. Các em CÁO kiểu này thường thuộc một trong hai loại: 1) Ngoan, có giáo dục, nice; hoặc 2) siêu cao thủ. Cả hai loại này đều khó kiếm cả nên nói chung là cũng nên cảm thấy hơi may mắn một chút.

Tuy nhiên không phải là vì thế mà hồ hởi nhận ngay lấy lời đề nghị đó. Trong trường hợp này, cũng như trường hợp em gọi điện đề nghị “đền” cho vì đã hủy hẹn, thì cách phản ứng đúng là vui vẻ: “Thôi được rồi, không sao đâu, để anh gọi lại cho em sau.”

Sở dĩ như thế là vì một trong những cách dễ nhất để giết chết sự hấp dẫn là sự quá sẵn sàng của . Thường thường cái gì hiếm thì mới quý. Nếu lúc nào cũng sẵn sàng để đi chơi với em kia thì tự nhiên đã tự hạ giá mình đi rất nhiều. Sai lầm này không chỉ có gặp phải, mà nhiều cao thủ sau khi đã cưa đổ được một em gái nào đó rồi cũng thường gặp phải, gây nên cảm giác “chán” cho em kia.
Từ chối kiểu “hoãn binh”.
Kịch bản của màn từ chối này như sau:

Tối thứ hai. Nhà . đi vào, mặt mũi căng thẳng

Gà: (lẩm bẩm) Em Cáo này xinh quá, mình chết thẳng cẳng rồi. Làm thế nào để cho nó chết mình bây giờ nhể? Thử gọi điện xem nào. Hồi hộp quá! Hy vọng là em í cũng chết mình rồi.

nhấc phone, bấm bấm, mặt mũi tím tái, thở gấp.

Mẹ cáo: (đanh thép) Alô! Tôi nghe!
Gà: (run rẩy): Dạ dạ bác cho cháu gặp em Cáo ạ.
Mẹ cáo: Cáo không có nhà. Cháu là ai đấy?
Cáo: (giọng gắt gỏng văng vẳng qua điện thoại): Mẹ làm cái gì đấy? (giằng lấy phone, nói ngọt ngào) Dạ cáo nghe đây aaạ!
Gà: (run bần bật) Cáo đấy à? Em đang làm gì đấy? (tự cốc vào đầu) Anh đây mà.
Cáo: (ngây thơ) Em đang xem TV với bố mẹ thôi. Anh nào nhỉ? Có phải gà chọi không?
Gà: Anh mà hôm nọ cứ lẵng nhẵng vừa đi theo em vừa gáy ấy. (vẻ mặt hơi thất vọng)
Cáo: À anh gà công nghiệp. Em xin lỗi, em quen nhiều anh quá nên hay bị nhầm.

( nói huyên thuyên. Bên kia cáo che miệng ngáp, mắt lơ đãng liếc nhìn TV)

Cáo: À thế ạ?
Gà: (tự nhủ) Hết chuyện rồi. (nói vào phone) Ờ ờ ờ…

(im lặng một lúc lâu)

: (hít sâu một hơi): Cáo ơi, tối thứ Bảy này em có kế hoạch gì chưa? Anh muốn mời em đi chơi không biết có được không?
Cáo: Em cũng chưa biết được anh ạ. Anh định rủ em đi đâu hả anh ?
Gà: (ngập ngừng) Có thể bọn mình đi ăn gì đó xong đi đâu đó ngồi uống nước.
Cáo: Em cũng chưa biết là tối hôm đấy có bận gì không. Thôi để thứ Sáu hoặc thứ Bảy em gọi lại cho anh nhé?
Có nhiều chú là mà không tự nhận ra mình là , lại cứ tự cho mình là cao thủ. Thái độ này dễ làm cho gà mãi mãi là gà, vì có xu hướng tự huyễn hoặc mình. Các thất bại sẽ được đổ cho các lý do khách quan (vd: “em đang thử thách mình”) để cho phù hợp với ý niệm của gà về bản thân và về cuộc sống thay vì nguyên nhân thực sự.

(còn tiếp)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: