Sách


Hai vợ chồng Rút Hầm Cầu và Khoan Bêbê làm cùng ngành xuất bản sách. Ðêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện, từ chuyện yêu đương, gia đình, bè bạn, nghề nghiệp…

Hầm Cầu ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:

Sách mới cho nên phải đắt tiền

Bêbê nghe Hầm Cầu đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:

Hôm nay xuất bản lần đầu tiên

Hầm Cầu ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:

Anh còn tái bản nhiều lần nữa

Bêbê sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:

Em để cho anh giữ bản quyền.

Thấm thoắt đã vài năm trôi qua, Hầm vẫn cầu và Bê vẫn bê:

Một hôm bức bí Bêbê đọc:

Sách đã cũ rồi phải không anh
Sao nay em thấy anh đọc nhanh
Không còn đọc kỹ như trước nữa
Ðể sách mơ thêm giấc mộng lành

Hầm Cầu liền ngâm nga:

Sách mới người ta thấy phát thèm
Sách mình cũ rích, chữ lem nhem
Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc
Ðọc tới đọc lui, truyện cũ mèm

Bêbê thanh minh:

Sách cũ nhưng mà truyện nó hay
Ðọc hoài vẫn thấy được… bay bay
Ðọc xong kiểu này, rồi kiểu khác
Nếu mà khám phá sẽ thấy hay.

Hầm Cầu lầu bầu:

Ðọc tới đọc lui mấy năm rồi
Cái bìa sao giống giấy gói xôi
Nội dung từng chữ thuộc như cháo
Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi…

Thằng cha hàng xóm HVC lẩm nhẩm:

Sách cũ nhưng mà tui chưa xem
Nhìn anh đọc miết … thấy cũng thèm
Cũng tính hôm nào qua đọc lén
Liệu có trang nào anh chưa xem?

Hầm Cầu nghe HVC vậy, giựt mình:

Sách cũ, nhưng là sách của tui,
Nào phải mật ngon để nhử ruồi
Xóm giềng tui nhắc cho nghe đó,
Đừng để có ngày …móc mắt đui

Rồi về nói với Bêbê

Sách hay đọc mãi vẫn không nhàm
Gáy thủng, bìa long vẫn cứ ham
Chữ nhoè là bởi anh đọc mãi
Đêm bảy ngày ba, vẫn chưa cam …

Dẫu sao sách cũng đã cũ rồi
Có mùi mốc mốc giống mùi vôi
Giấy thời vàng úa rờ nham nhám
Thôi thì vứt mẹ nó đi thôi

Đồ cổ thực là quý đó mà
Gừng già cay lắm đến xuýt xoa
Rượu để lâu ngày càng ngon tuyệt
Như sách này đây… úi chà chà!

Cuốn sách cũ rồi chán lắm thay
Đọc tới đọc lui cũng chừng này
Thôi thì đem sách đi “rờ tút” (retouché??)
Dăm ngàn thẩm mỹ kể cũng hay….

Long củ chuối nghe lỏm được câu chuyện bèn bình:

Sách mới đâu hẳn phải đắc tiền
Tuỳ người viết sách, tùy người xem
Tùy nhà xuất bản lăng xê nhé
Sách mới mà “dom” ma nó thèm!

Sách cũ tái bản vẫn có lời
Nhiều khi lời khẩm nữa mờ ơi
Miễn là thấy cũ mà không cũ
Xào lên vẫn tuyệt, đắc bỏ đời!

(3đđy sưu tầm)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: